ĐỘC DƯỢC CỨ UỐNG

Khi tôi ngồi nhớ một người
Cũng là lúc tự mỉm cười chính tôi
Vô duyên cái gã ngồi rồi
Trông đâu cũng thấy hoa khôi ghẹo tình

Say nhừ mà chẳng biết kinh
Càng trang thổn thức, càng vinh dự vào
Thật tình chẳng biết nói sao
Lửa nung không chảy, nấu nhừ chẳng tan

Rằng thưa, tàn cuộc, không hàng
Cứ tu độc dược thế gian bình thường

Leave a Comment