Khi nào em đến với anh
Như đi về chính ngôi nhà của em
Nhân gian tình mộng vốn buồn
Trăng trên đỉnh núi bóng người dười khe
Có dù tay chẳng buồn che
Mừng mưa ướt tóc mừng ngày giá đông
Trái tim từ buổi bềnh bồng
Kìm như chẳng thể
Thôi không còn kìm
Tu hành
Ngỡ đủ trang nghiêm
Tịnh yên với cả bốn mùa ước mơ
Chỉ là thành lũy của thơ
Không che chắn nỗi trong giờ hốt nhiên