NGỒI

Bình minh chở chuyến đò chiều
Đò xuyên đêm hỏi
Cần bao nhiêu tình ?

Nàng dĩ nhiên là biết
Trùng dương xanh
Thăm thẳm một mày xanh

Mở cửa không gian
Nhìn sâu vào hố thẳm
Tôi thật sự chờ tôi ?
Qua hành trình vạn dặm

Khi nhớ không phải là hiện tượng
Tôi thích tôi ngồi mãi với tương tư

Leave a Comment