TỪNG BƯỚC DU HÀNH

Đêm dỗ dành ta cứ chơi trò lãng mạn
Ôm một người qua khoảng cách của thời gian
Hôn một người như hôn vợ hiền ngoan
Và cứ thế tình yêu thành thánh lễ

Ngày dỗ dành ta hãy chơi trò nhập thế
Tô lên màu cho mỗi góc nhân gian
Trải linh hồn làm ấm những tro than
Mang hy vọng để con người thôi nhỏ lệ

Trời đất ru ta; mỗi ngày, cứ thế
Nhìn thiên thu trong hơi thở của thiền
Đẩy bốn mùa vào vũ trụ của bình yên
Em hạnh phúc, anh chúc nàng hạnh phúc

Bạn của ta, trong tâm tình quang phục
Giấc mơ đi cần để giấc mơ về
Giúp trăng vàng trên ngõ ngách của thôn quê
Xinh đẹp nhé; trên làn môi, ánh mắt

Không phải thơ- Em mở ra thế giới
Và anh, cứ thế du hành

Leave a Comment