ƠN HOA

Nàng vẫn cười như năm tháng không làm phai màu tóc
Và bên nầy, bên kia; cũng vẫn là tổ quốc thân yêu
Tuyết tan hết nên nàng cười với lá
Một mai thu, nàng sẽ giởn với lá thu vàng

Theo nụ cười ta gom vội hành trang
Trôi một thoáng thử về đâu cho biết
Nơi trái tim ta chưa từng khánh kiệt
Với tuổi hai mươi giữa quán ngồi cười

Mọi kiếm sĩ đã lên đỉnh trời luận kiếm
Mọi cô nương đang vẽ lục, tô hồng
Mọi thi sĩ đang trùm chăn niệm, tưởng
Mọi cánh rừng chim chóc cũng ngưng ca

Ta một mình và chỉ một mình ta
Đi để nhớ và nằm để thấy
Hy vọng đời vẫn vậy
Mừng nhân gian, hoa không biết giận hờn người

Leave a Comment