Như mọi người, tôi có giấc mơ tôi
Giấc mơ cũng già và chết
Giấc mơ hồi sinh, nhưng không là giấc mơ tôi dám bỏ cả đời mình
Một giấc mơ khác
Không còn là làm thế nào cho mỗi con người là một thực thể tự do
Không còn là làm thế nào cho trẻ thơ có trường để học
Không còn là làm thế nào con người có nhà để ở, có cơm để ăn, có áo quần để mặc, có xe để đi, có khung trời để sống…
Tôi thấy tôi nhỏ lại
Tôi thấy giấc mơ tôi nhỏ lại
Chỉ còn những bài thơ mỗi ngày mỗi gõ
Duyên hành
Chỉ còn tâm tình an vui trên sóng
Vô tranh
Nhưng nếu là tôi trở về tôi năm mươi năm trước
Tôi cũng bỏ làng
Cho giấc mơ xanh