Đôi mắt em vào giấc ngủ thêm
Đôi môi ấy nói: Nhớ anh hoài,
Hai ta dù cách xa là thế
Anh có em và em có anh
Tình yêu mượn tạm thần tiên cánh
Thổn thức nhau vào vũ trụ riêng
Không có cung vàng, không điện ngọc
Một cõi hoang vu đến lạ thường
Tình yêu biến hóa nên sông núi
Thơ chở trăng về bến nước xanh