Cái buổi mang nụ cười méo mó
Chỉ có thơ là sòng phẳng từng lời
Cứ sấp, ngữa; ta từng ngày bước tới
Cứ tà huy trên mỗi khắc bình minh
Ta thiêu đốt chính ta làm nhựa sống
Ta vì ta chơi giởn cuộc phiêu bồng
Nay an trú trong căn phòng khá trống
Mơ lại thời- tâm thức phá hư không
Tuy không gieo, trồng được gì cho cuộc đời
Nhưng sống được đã là điều quá tốt
Tập phong tỏa những trường thiên ủ dột
Cứ mơ về- như thế- một ngày vui
Ta tự hỏi, ngày trong chùa, cạo tóc
Tập làm sư còn mãi đến bây giờ
Ta sẽ được quây quần; Thưa Thượng Tọa
Hay chỉ là dong ruổi một Ma Tăng…