TÁM CÂU

Em thức cùng ta đêm lại đêm
Gió khuya lành lạnh thổi qua thềm
Bên đây gội chệch hồn sinh mộng
Bên đó trăng gầy, giấc có êm ?
Ai biết vì đâu tình lớn mãi ?
Kẻ nào cấm được cái sầu thêm ?
Em hờn dỗi, sẽ cài then cửa
Ta nghiệm từ ta, bút lực mềm

Có một người tiên mong lánh tục
Có người trần tục muốn lên tiên
Nầy em, trần thế giờ thôi đẹp ?
Hay giận tình xưa trút cạn rôi ?
Vân nghĩa lên xanh nhờ gió bụi
Bút thần có được búa trời tôi
Đừng vì một phút trà không ấm
Lại bảo trần gian đã lạnh rồi

Em cứ cùng tôi gầy cuộc lữ
Bên nầy bên đó cách xa nhau
Em xây chùa miếu trong tâm thức
Tôi viết kinh thư tặng mọi nhà
Em cứ vì người mà viết chữ
Tôi vì nhân thế gắng trồng hoa
Không cần phổ khắp cùng thiên hạ
Thanh thản tùy duyên cả quỷ ma

TRONG XUÂN, CÙNG VỚI XUÂN LAN TỎA
EM GIÚP GIÙM TÔI MỘT KHÚC CA

Leave a Comment