VỖ VỀ

Đá không biết nói nên người cứ an nhiên ngồi xuống
Mặt trời không chê ai nên chúng ta bình thản với bình minh
Chim vì chim mà hót
Hoa vì hoa mà nở hoa
Không ai bắt anh làm thơ mỗi ngày
Chỉ vì anh muốn triết lý vụn với chữ
Vì đău anh nhớ em ?
Nàng cảm ơn chàng làm thơ
Nàng đâu biết chàng cảm ơn nàng hơn thế
Có người chia nhau giọt lệ
Có người sớt một dòng văn
Ta và người
Tung và hứng
Dòng nước mang theo triệu nụ cười
Biển chào đón
Những cây cầu chỉ có linh hồn bước qua và xác thân ở lại
Ngày nầy, tháng nầy
Câu chuyện khác thường thành quái
Nàng vỗ về chàng
Em bước cùng anh…

Leave a Comment