Con nước không thể chảy ngược
Dù chiếc lá xanh rơi
Dù mây vẫn trôi
Dù mặt trời tối, sáng
Nơi không cần ngôn ngữ
Nơi không cần văn từ
Nơi không cần bên nhau
Nhưng thường như hơi thở
Thơ là lời dư
Dù thế, thơ là bạn
Chúng hiểu ta như ta hiểu ta
Đừng để hồn xanh xao đá tảng
Chẳng còn là hư cấu
Chẳng còn là tưởng tượng
Thiền sư bỏ chùa đi
Vào phố ngồi uống rượu
Đôi mắt nhìn thinh không
Uống cùng anh một cốc