Người đã chết sẽ không còn chết lại
Người ra đi cũng đã đi rồi
Ngày có ngắn hay ngày dài vẫn thế
Ngàn suối buồn thành những giãi mây trôi
Khi thân phận không có quyền lựa chọn
Khi tử, sinh không thể tự do mình
Khi bom đạn không cần con mắt nhắm
Khi một ngày thể nhập với hư vô
Hạt bụi khóc hay phận người than khóc
Bàn tay nào vấy máu vạn dân oan
Và lịch sử, từng trang buồn, rất lạnh
Và mai kia, ai nhớ buổi điêu tàn ?
Ở một nơi, trăm con người ngã xuống
Ở một nơi, đang vẽ nụ tình xanh
Cái hỗn tạp, cái bi hài đắng chát
Mọi tâm tình vỡ vụn dưới mưa bom