DĨ NHIÊN LÀ KHÔNG

Mai kia đổi thử hành trình
Mở ra một hướng không hình bóng tôi
Và đi như thể mây trời
Thung dung tan, hợp; nhìn đời nhẹ tênh…

Cái còn là cái mông mênh
Học từ viễn cổ
Bước đời hóa duyên
Trả về hương sắc bình yên
Quên còn vô cực
Chết lòng mộng mơ

Trong cái hổn loạn xô bồ
Một thời gọi nó là thơ
Nhớ thuở đồi sim hoa nở
Tím cà thời không chẳng cõi bờ

Mai kia đọc lại chữ tình
Mỗi bình minh có nghe mình sóng xô ?

Leave a Comment