Ví như đời chỉ là hạt bụi
Tình ta cứ thế thành phù vân
Nhưng ta biết đời ta không là hạt bụi
Và em, từng bước dự phần
Mặt trời không vì mây mà vắng mặt
Em không vì khoảng cách để xa nhau
Khi nhà thơ là sáng tạo giả
Em ngàn tuổi vẫn trong tay
Em cứ đem thơ ta làm củi
Chắc đủ cho một ấm nước sôi
Trong hương xuân với ly trà nóng
Em nghe hoa cỏ dự phần ?
Em cứ biến, biến và, biến mất
Chỉ là em nghĩ như thế
Chữ vẽ lại môi ngoan
Hôn em ngày mới