Trên biển nước nầy có bao nhiêu linh hồn trôi giạt đến nơi đây ?
Bao nhiêu giọt nước mắt đã hoà cùng sóng ?
Bao nhiêu đôi mắt đã chìm cùng hy vọng ?
Bao nhiêu nguyện cầu tan loãng với hư không ?
Biển thời xanh nhưng dưới màu xanh ấy màu gì ?
Sóng thời vẫn nhấp nhô như người mãi truy tìm không đoạn kết
Quá khứ đó bây giờ đã chết ?
Hay vẫn cùng ngàn sau không cạn nỗi sầu tư ?
Từ Hilton nơi căn phòng số 2217
Tôi nhìn ra biển, biển rất hồn nhiên
Tôi nhìn ra biển xanh không thấy những ưu phiền
Chỉ có thuyền neo và những con chim vỗ cánh
Tôi đến nơi đây thương về những linh hồn bất hạnh
Sống trong chiến tranh và chết cho chiến tranh
Tôi cũng một thời rất giống các anh
Tôi còn sống và các anh, đã chết
Tiếc lịch sử chẳng bao giờ chấm hết
Chiến tranh nầy tiếp tục chiên tranh kia
Và cuộc đời nối tiếp mãi phân chia
Khi tuổi trẻ không làm sao phản kháng …