Cũng may ta một góc trời
Có yêu cũng chỉ mở lời gió bay
Đợi chờ chỉ một mình hay
Tương tư lên đến ngón tay lại dừng
Cũng may một núi, một rừng
Có yêu cũng chẳng sợ bưng lấy đầu…
Chỉ là núi phủ đầy sương
Rừng phong lá rụng, đông thường tuyết rơi…
Nhìn hoa như thể ngắm nàng
Nhà ta sau trước hoa vàng rất tươi…