Tôi không gánh núi, gánh sông
Gánh em một khoảng, dặn lòng thênh thang
Tôi không có gánh bóng nàng
Tôi mang chỉ bóng trăng vàng trên vai
Ơn em hoa ảnh, sao cài
Ơn em từ những sớm mai, nơi nầy
Bao nhiêu đôi mắt đủ đầy ?
Bao nhiêu sóng biển vỗ ngày, với đêm
Môi xa, mái tóc bên ghềnh
Mộng về cố quận mười quên, lại còn
Tôi không còn tuổi dại khờ
Tại sao tôi vẫn hoang mơ, mới kỳ