Mùa trở lạnh, ta còn em, đủ ấm
Buồn hôm kia về mở cửa hôm nay
Hôn gởi gió, với tình không khoảng cách
Từ tro than, thơ nhốm lửa cho ngày
Có bao nhiêu mùa đông chơi với tuyết
Có bao nhiêu mùa đông dưới màu xám của mây trời
Có bao nhiều lần nhìn vào thăm thẳm của trùng khơi
Đâu điểm đến ?
Đâu điểm dừng ?
Đâu mái ấm ?
Ta đã sống từ tận cùng như sỏi đá
Nhờ chút lòng kiên định đã ngoi lên
Ta đã đọc sách trời trên phố lạ
Từng nhìn mình như một ánh sao rơi
Rồi cũng ổn- tin đi- rồi sẽ ổn
Cuộc đời nầy không cấm cửa riêng ai
Hãy đứng dậy có thể là mãi mãi
Như lòng sâu biển rộng vốn an bình
Xa tổ quốc ta thành hai tổ quốc
Xưa xa em giờ có bốn phương em
Trái tim nhỏ đã không còn khoảng cách
Và tình yêu giữ lại, để ôm người