THỨC VỚI BÌNH MINH

Bàn tay có hai mặt
Mặt nào không gió sương
Sướng, khổ dù hai mặt
Sáng, tối cũng bình thường

Nhưng chúng ta nhìn ngắm sự áp bức như là một tự nhiên, chúng ta đã tự đánh vào mặt chúng ta
Nhưng tự do như là một van xin để có được, chúng ta đã tự đánh mất đi lòng tự trọng
Nhưng đói nghèo như là nghiệp, mệnh; chúng ta đã tự mình đánh mất lương tri

Hãy tười nước và bón phân cho mùa hoa sớm nở
Hãy nói về tình yêu để có được tình yêu
Hãy nói về buổi chiều để thấy ra bình minh đang ló dạng

Đừng đòi hỏi về một tập thể đồng nhất
Đừng trách móc về tầm nhìn ngắn hạn
Có những con đường như thể cô đơn
Động để tỉnh
Không vì người, khác ta; ta phải giận hờn

Đọc vài bản tin mang đường ma, lối quỷ
Hy vọng mỗi ngày là một thương yêu

Leave a Comment