Chúng ta đang tiến gần tới sự bùng vỡ. Bùng vỡ để khai sinh. Tôi thích mỗi ngày là một phân ly để trở về. Mỗi ngày đọc qua vài đoạn văn, đọc qua vài bài thơ. Kéo quá khứ vào hiện tại. Thả hiện tại vào tương lai. Kéo em vào trong vòng tay. Mượn em chút hơi ấm. Nâng ly cà phê, thanh thản…
Chúng ta đang phá vỡ tù ngục. Chúng ta đang bơi qua biển. Chúng ta đang trèo lên núi cao. Chỉ vì một cái bắt tay. Chỉ vì một cuộc gọi; cũng có thể từ một thao thức…
Hãy để đam mê của chúng ta tạo thành hoa trái. Tháng mười hai rồi. Chào cho cái biết sẽ đến. Mừng cho những ai gặt hái được thành công.
Khi mỗi sớm mai là một đi về và bước tới. Chúng ta mang theo những gì có thể mang theo. Tôi mang theo thêm trên mình một cái bóng. Sự thật, tôi mang theo vài ba cái bóng. Những cái bóng của ngọt ngào, của độ lượng, của tình thân. Ai cũng mang theo, dù ít, dù nhiều, những cái bóng, phải không ? Hạnh phúc là chúng ta còn có cái để mang theo.
mỗi ngày là một nhân duyên. Chúng ta cùng gieo hạt. Chúng ta cùng thả xuống thế gian nầy lòng yêu mến. Chúng ta cùng còn lại với trần gian, có thể cái còn lại của chúng ta đã hoà cùng đai ngã. Vui là được. Mạnh khỏe là được. Có thể chúng ta không có gì để cho nhau; nhưng chúng ta có thể vì nhau chúc phúc.