CÓ MỘT THỜI ANH CỨ…CHẾT

Không thể,
cứ thấy sông là nhảy
cứ thấy rừng là nhắm mắt đâm vô
cứ thấy biển là thấy ăn cơm với cá
cứ thấy nàng “ Anh đợi mấy năm qua “

không thể, rất nhiều cái không thể
trong trăng vàng là huyễn tưởng Hằng Nga
trong bầm dập biết đâu bầm dập nữa
viết, xuống dòng; không đủ gọi thi ca

không thể thấy bỏng tay mà cứ hốt
không thể lên đường mà cứ rượu cầm tay
không thể cứ chơi trò chơi dại dột
cứ vô tâm có lúc phải ăn mày

Hắn và ta không cứ gì phải giống
đừng nhìn mây và cứ thế tin mưa
gió cởi áo đừng khờ khờ hoang tưởng
oản tròn căng anh cứ việc lấy tay sờ

Leave a Comment