Trong tĩnh lặng ta biết mình chụp trật
Thân nhân gian, sao hồn mộng thiên đường
Có những lúc nhìn sáo mòn chữ nghĩa
Dẫu bềnh bồng cũng chỉ được vi vu
Em dấu nhớ chờ ngày mai thức dậy
Ta ngây ngô quên cả lối ta về
Thơ vẫn viết bởi quen rồi khó bỏ
Nhưng một ngày vô tội viết, tình thân
Ta may mắn không chìm sâu trong lũ
Lại chìm vào vô tận cuộc truy tung