NƯỚC GỌI

Ở một nơi nhà nhà chuẩn bị cho ngày lễ tạ ơn
Ở một nơi cách nửa vòng trái đất trời chìm với lũ
Muốn quỳ lạy không còn nơi qùy lạy
Muốn cầu xin đã không nói được thành lời

Rất lâu rồi cứ mỗi lần nơi ngưỡng cửa Thu, Đông
Lại thấy cành dân lành ngồi co ro trên nóc nhà
Lại thấy, người bơi, nước cuốn
Thật ra toàn lỗi tại trời ?
Tại sao rừng không còn chắn lũ ?
Nhìn cảnh thủy điện xả nước vào làng dân…
Khi những con người thừa khả năng đánh Tàu, đuổi Mỹ
Lại không có khả năng cứu người…
Tổ quốc nầy
Dân tộc nầy
Còn thê thảm đến bao lâu ?

Khi thơ không là bánh mì, cơm, gạo. Đường, sữa
Không thể nhai thơ cho hết đói
Ở một nơi nghe từ nước gọi

Leave a Comment