Tình yêu vốn vượt thời gian, nhưng anh biết, anh không thể nào chân thật ôm em, không thể nào chân thật hôn em…
Nhưng nó đơn thuần là tình yêu của anh- Nàng cười nhẹ và nói qua một trùng dương xanh.
Tình yêu vốn vượt thời gian, nhưng anh biết, anh khó lòng về lại trên nền nhà năm cũ, anh không làm sao tìm lại bóng mình từ một Cẩm Thành, cũng như dưới mái chùa xưa; rất nhiều thứ dù có vượt thời gian cũng là điều mơ mộng…
Nhưng nó là tình yêu của anh, một người không dám đối mặt với ngay cả chính mình; anh làm sao dám đối mặt với một hiện thực, có thể anh từ sự hồ đồ của mình đã làm mất nó đi- Âm thanh dù thật nhỏ của nàng vượt qua Trường Sơn, vượt qua Nam Hải, nghe như những tiếng thì thầm.
Tình yêu vượt qua thời gian, nhưng anh biết anh không thể nhảy vào hố thẳm để từ đó leo lên, anh cũng không thể chơi trò tự bạo, hy vọng về một kiếp lai sinh để truy cập môi nàng…
Nhưng nó là tình yêu của anh, anh không cần phải tự mình thắt cổ, hay hù dọa thắt cổ; anh tự hỏi có bao nhiêu giọt nước mắt vì anh mà nhỏ xuống; không nhiều lắm phải không; ngay cả em, cũng chỉ làm một điếu văn cho chính mình, thay vì vuốt ve một linh hồn bay đi, một thân xác nằm xuống- Tiếng nàng như một thứ âm thanh từ trời, mơ hồ, mông lung, quỷ dị.
Tình yêu vốn vượt thời gian, có thật sự trái tim không bị đốt cháy và bào mòn khi hai kẻ yêu nhau ? nhưng nàng chỉ là cái bóng.