Đọc “ KỶ NGUYÊN DỊ HỢM “ của BẢO TẤN
Thấy thương đời nầy rách nát quá đi
Nhưng hỏi thử có kỷ nguyên nào không dị hợm
Hay nàng ấy mơ về câu chuyện THUẤN, NGHIÊU
BẢO TẤN nhăn mày làm quỷ
BẢO TẤN còn nguyên gương mặt con người
Tội,
Tại sao tự mình làm xấu mình khi thân thể đang xinh…
Khạc, nhổ vào cuộc đời là một điều không tốt
Sao cô ấy không học THIÊN DI khâu vá chính mình
Thiên đường thật là một điều rất ảo
Đã là con người phải đối diện với chông gai
Hãy bước ra từ bão tố
Hãy nâng ly rượu cùng qủy ma
Hãy uống cạn và khà
“ chú mầy tốt, nhờ chú mầy tao đã lớn “
Cha ông chúng ta dạy” THẬP TOÀN “ là điều không thể
Cha ông chúng ta cũng dạy chúng ta về “ QUÂN BÌNH ĐỘNG “ để sống còn
Hãy yêu cuộc đời và yêu chính chúng ta
Đừng vội đốt,
Vì sao cần phải cháy
Sống vui nhé, cô nương; tự cô sàn, sảy
Tự suy tư để thấy được con đường
Tự mỉm cười đối diện gió cùng sương
Tự gặt hái những gì gieo xuống