KHÔNG LÀ OAN KHỔ

Đừng khắc khoải hỏi vì sao hoa trái
Đầy nhân gian nhưng khó hái vào tay
Đành an phận trong phạm trù DUYÊN, NGHIỆP
Đừng tham cầu để chuốc lấy thương đau…

Anh đi về hướng có em
Anh ôm lấy bóng em vừa bỏ quên
Không, nàng tặng cho chàng một cái bóng
Nàng đâu biết chàng lang thang khắp miếu đền

Chàng chẳng cho là oan trái
Lại thấy nhân sinh rất ngọt ngào

Leave a Comment