CÓ TỪ VÔ TẬN

Hai con đường ấy song song song
Một người ra bắc, một người vào nam
Biết rằng,
Có đấy mà không
Đành rằng,
Mây gió
Bềnh bồng
Bên nhau

Khi thấy ra cái bất hạnh đã làm thành may mắn
Lại thương một người, lại đợi một bàn tay
Lại thấy được tử, sinh đều hữu lý
Một sáng nầy còn những sáng mai sau

Nàng; thưa,
Ảo giác nhưng không phải
Nàng vẫn trên đường đang bước đi
Chàng; thần tiên mộng, thưa,
Không phải
Chỉ khác, chàng theo hướng khói sương

Leave a Comment