KHÔNG PHẢI MỌI ĐIỀU ĐỀU HƯ MẤT

Chúng ta có thời mong được lấp đầy khoảng trống
Rồi đến một ngày mong được rỗng không
Một ngày chúng ta thấy mùa thu sao duyên dáng thế
Một ngày chúng ta không còn thấy tuyết đông hàn

Một cái gõ chở nhiệm màu đến lạ
Một cái nhìn đủ biến một ngày vui
Tôi không biết trong muôn ngàn sâu thẳm
Nhưng thật ra, tôi biết để làm gì ?

Trồng nho để được nho
Thuốc đắng là thuốc
Bình minh khoảng cách ngọt ngào

Chúng ta sẽ còn nhau trong hành trình chuyển tiếp
Nên chi mỗi ngày cứ thế yêu thương
Sự, có thể hoang đường
Nhưng tình
Rất thật

Chàng chẳng sợ thời gian làm hư mất
Bởi tiếng chuông chùa còn đó, vẫn ngân nga

Leave a Comment