Lại đem thi quyển cạnh bàn
Trông môi, ngắm mắt mơ màn lại hôn
Thôi đành vậy trang tình một kiếp
Ôm bóng nàng viết tiếp trang thơ
Ví dù chết giữa khung mơ
Cũng lả nhân thoại, cũng là thần tiên
Nàng có trách chỉ riêng nàng trách
Ta với tình bộc bạch hồn phiêu
Ví như lòng chẳng dám yêu
Thời thân có giữa đất trời cũng hư
Rằng mốn viết ngàn từ khó viết
Đành với lòng ta biết riêng ta
Em là thiên cổ kỳ hoa
Trái tim thường mộng dù xa cũng đành