Hy vọng dẫu đi ra từ huyễn tưởng
Còn hơn ngồi thiếu vắng nụ cười vui
Em chớ trách, ta vốn người say đắm
Chỉ mơ thôi, nhưng tù ngục chính mình
Ta trôi đấy nhưng chỉ vì gió đẩy
Ta khuyên mình mỗi phút gắng lòng tu
Trời tháng chín ngồi nhìn thu cởi áo
Nói gì đây trong vọng tưởng sương mù
Khi từng bước đi lần vào địa ngục
Em mời chào như thể sẽ thiên thu