Khi bạn nhìn ngắm thơ là một đoạn phim ngắn, thời đọc thơ cũng là một niềm vui.
Khi bạn thấy ra không cần phải vùi đầu vào những triết luận phí thời gian nhưng không giải mã được điều gì, thời đọc thơ vô tình bạn thấy ra, thơ lại là con đường ngắn nhất.
Khi bạn thấy ra thơ là những cánh hoa từ mùa đông sót lại, bạn sẽ thấy ra một mình ngồi thường ngoạn những câu thơ cũng là một điều hay.
Khi bạn thấy ra bình minh và hoàng hôn vốn không khác- thời gian vốn không khác- và thơ mở ra cách cửa di hành; bạn sẽ thấy ra đọc thơ cũng là một điều lý thú…
Tôi ngồi…múa kiếm, Sơn Đông ?
Cho là vậy đi. Đời có thêm một người đọc thơ mình cũng tốt
Thơ tôi không bán, mua gì…
Một cuộc nhàn du chữ nghĩa
Một thứ tâm tình vụn với tha nhân
Người đến cùng ta chữ ?
Người cùng ta bâng khuâng ?
Tôi sẽ còn bạn đấy
Đừng cho nhau vết thương…