Chàng không thích sự ảm đạm
Nên trú vào đâu vẫn cứ vui
Chàng thích tâm tình là một trường khai phóng
Có những phương trời cần sức đôi chân
Chàng dụ nàng gầy cuộc lữ
Nàng ầm ừ
Phương ấy mây nhiều và bão lớn
Có những trường giang quá sức người
Thời gian chậm nhưng thời gian trôi mãi
Mới ngày nào lịch sử đã ngàn năm
Chàng vẫn thế với tâm tình say đắm
Nằm ôm hoa mà ngủ dưới trăng rằm
Gặp nhau giữa rừng thu em nhé
Ta cầm tay nhau đi về phía thảo nguyên xanh
Em có thể cùng ta rong chơi địa ngục ?
Để thấy thiên đường thật sự tâm sinh