Hạnh phúc giản đơn là ngồi nhìn trước mặt, nơi có một người rất mực xa xôi, lại đến với, lại nhìn về tỉnh lặng; yên ả thời gian là tặng phẩm từ trời…
Hạnh phúc là năm giờ sáng mở cửa nhìn sao, khi những bóng đèn đường chưa tắt, khi những chú chim còn ngủ quên chưa kịp mở lời chào…
Hạnh phúc là tự mình pha trà, tự mình ăn bánh, tự mình nhìn mạng, tự mình gõ chữ, tự mình kích thước thênh thang…
Đời vẫn mở ra những tinh cầu mới
Nhưng nàng càng cũ, càng thương
Nhưng tình càng dài càng nặng nghĩa văn chương
Những sương khói một thời nay là ánh sáng
Cảm ơn hạnh phúc từ người
Cảm ơn tre, trúc
Có thể thay bằng những giọt mưa rả rích
Có thể thay bằng bão tố cuồng phong
Cũng chỉ là vòng quay
Hoa với người- vẫn nở
Mặt trời, mặt trăng với người, vẫn lên
Không thể tự mình già đi, cũng được
Tôi và hạnh phúc tôi…