GIẤC MƠ BUỔI SÁNG

Thường rất ít một ngày không có gió
Một chút nhẹ nhàng đủ lá rung cây
Chàng rất thích nhìn xung quanh lối cỏ
Vài hạt sương làm ngọc bích trong ngày

Chàng phạm tội mỗi ngày trong tư tưởng
Mừng một điều chưa đến nỗi cuồng say
Chàng biết đấy nhưng lậm vào vay mượn
Một bóng hình và mấy cánh chim bay

Thường suy nghĩ cất vào trong đá núi
Hay vui tay thả xuống với sông dài
Thơ muốn viết nhưng ngại người xách gậy
Đặng Thanh Tùng, đứng đó, chớ qua đây

Miền du lãng cứ lớn dần thêm mãi
Mùa thu vàng chở với ý tình xanh
Chàng nối chữ chỉ mong sao còn lại
Chuyện một thời, tiên nữ, bước từ tranh

Leave a Comment