TÔI NHÌN VẾT THƯƠNG

Để chờ bữa ăn tối tôi thường ngồi thủ thỉ riêng tôi
Nếu có một ngày…
Nụ phương đông huyền
Màu phương tây hoặc
Tôi chấm, phết; không tròn
Miền chú ngữ khai sinh

Tôi sẽ trở lại vùng hoang nguyên ấy ?
Trống vắng kể gì…
Tôi sẽ ngồi lại với mùa thu ấy ?
Trăng tàn trên bước chân đi…

Để chờ bữa ăn tối
Tôi thường về lại với phương đông
Nhặt nhạnh cỏ bồng
Nhặt lại mùi rơm rạ
Nhớ những con đường không về đâu cả
Nhớ tôi ngồi thuyền qua một dòng sông…

Để chờ bữa ăn tối
Tôi nhìn vết thương
Đạn không trúng mà hồn tôi loan lỗ
Người chưa yêu sao nhớ đến bây giờ

Leave a Comment