Thu về, lá đã vàng sao ?
Nhà tôi, lá sớm mai chào, vẫn xanh…
Thu về, những con sáo còn bay trong khung trời ấy; người vẫn đủ tâm nghe tiếng chuông vọng từ trời, em còn mỉm cười tưởng vọng trùng khơi- từ mật khải một bình nguyên phải đến…
Thu về, con thuyền trên bến
Chàng Lưu nhập lối non đào
Thư quyển chồng trên đá
Thắp lửa tình tiêu dao
Chàng với những suy nghĩ rời rạt, có khi là bước tới, kệ ngoài kia núi non; có khi tự xói mòn, những mơ mòng cày xới; có khi lười tay với, nụ cười từ sao rơi…một cũng là muôn nơi, vì sao lười đến tệ…
Lại nghĩ về em rồi
Em như là đan dược
Từ muôn đời ơn phước
Uống em là khỏe ra
Những thách thức không còn thời để húc
Em đi giùm tôi nghe
Bình minh còn nguyên đấy
Tiếng thơ nàng vang xa