Là mặt trăng
Là gương
Đều được
Là khoảng cách đấy
Là mông mênh đấy
Lại như thể là quê hương
Lại như thể là da thịt
Chữ không hề đi xa
Tôi không hề đi xa
Ngoài kia không tiếng nói
Âm vọng đến từ hoa ?
Là chút tình thơ mộng
Để tơ lòng ngân nga