Việc chi phải cố cân bằng
Sống như từng sống tuy rằng kém vui
Tập an nhiên dẫu ngọt bùi
Tập thơ mộng tưởng bóng người trong tay
Mỗi ngày là một ngày khác
Dù thời gian như nhau
Bứt một lần ranh giới
Là cả một tâm đau
Kiếp người là lận đận
Hà cớ phải châu mày
Chỉ cần thường tự vấn
Buồn đến cả mai sau ?
Nếu chỉ là chuyện nhỏ
Cười xong rồi đi qua
Con nước mùa đông đục
Mùa thu trong chi là
Đối thoại cùng ma quỷ
Địa ngục ngồi ngâm nga
Ta tự mình tự tại
Giữa khung trời bao la