CŨNG COI LÀ ĐỦ

Cầu vồng và ốc đảo xa
Ngắm về trăng có mình ta trên cầu
Ngước nhìn
Ngó xuống
Dòng sâu

Rất gần đấy chỉ
Thòng gàu
Là tan

Chân thật cùng ta buổi sáng nầy
Không cần loạn tưởng với đông, tây
Nàng thơ vốn đã là phiêu hốt
Trần thế mơ màng trong phút giây

Leave a Comment