Sáng đọc nàng- Nhớ Người Dưng
Dẫu rằng không phải cũng mừng kể chi
Biết đâu, có lúc có khi
Nàng lang thang lạc đưởng đi, nhớ mình…
Hạnh ngộ buổi sáng
Tóc bồng, môi đỏ tuyệt nhân gian
Không mơ- ta chắc mang tim đất
Không nhớ- còn ai sẽ điểm trang ?
Trái tim tự nguyện mơ màng
Bài thơ vác súng lên đàng xung phong…