Một ngày đá cuội lớn lên
Em ôm ngọn núi mà quên nỗi buồn
Tôi tên du thủ buông tuồng
Một ngày nhập định thiền luôn giữa đời
Rằng thì mộc mạc cuộc chơi
Lạc vào ảo giác viết lời quỷ ma
Ôm em hồ hởi hoan ca
Quỳnh tương góc núi màm hoa rủ thuyền
Tôi hí lộng cùng em
Được không ?
Tôi không thể là Vân Tiên
‘ khoan, em ngồi đó…! “
Thích được dưới trời sao tỏ
Có em cùng phân thân
Một ngày tôi dỗ dành tôi
Yêu em để dạ; viết lời, chúng ghen
Nhưng tôi thường vẫn nghĩ rằng
Yêu em khắc chữ cho trời đất vui