Trong tâm thái sáng tạo người làm thơ đôi khi vượt quá ngưỡng cửa của ước lệ, hoang tưởng đôi khi đến phù phiếm vô bổ, nhìn ngắm vào chốn vô thức, vô thanh để tựu thành những mơ hồ…
Người làm thơ
Kẻ nhận ân sủng từ trời
Hãy tha thứ cho hắn, nếu có một ngày hắn dùng con chữ hôn em; hãy tha thứ cho hắn, nếu có một ngày hắn bồng em lên đồi vắng, thủ thỉ tâm tình chuyện của ngàn năm trước…cũng chỉ là tưởng vọng mà thôi
Trong giấc mơ của người làm thơ rất mờ khoảng cách, bàn tay thỏng vào không gian nhưng không biết mình tìm- hắn có thể lần mò về một trái tim, cũng có thể chờ may biết đâu nhờ trời một cánh chim về đậu; nơi con chữ không cần lưu dấu; về thiên thu thành tựu một trang kinh
Hắn chỉ tập tành làm người làm thơ nên có nhiều điều chưa với tới; nàng tung tăng cười khẻ ở ngoài tầm
Hắn chỉ ước được làm người làm thơ nên thường điên với nhớ
Chẳng vì ai
Không có chữ
Vì sao ?