Viết, chữ đi theo lòng đi. Có thể, cũng có thể không thể. Rất nhiều chuyến bay không tự nguyện, vẫn bay. Viết là một khinh khoái. Khi chữ nghĩa làm mình lâng lâng, thấy bạn bè chung quanh từ ảo trở nên chân thật; từ đó mời nhau chén chú, chén anh, chén cô, ché dì…thân tình vô số. Dô. Dô. Beer mặc tình uống, rượu thích cứ thong thả nhâm nhi. Tây đấy. Hà nội đấy. Nhân tài hôm nay mọc lên như nấm mọc sau mưa. Cũng đúng thôi. Viết lại cái thời buồn tênh ấy. Cũng đúng thôi. Viết về cái thời con người không có quyền làm người, không có quyền yêu, nhưng có quyền đói. Viết về một thời con người bị đọa đày từ xã hội. Viết, khi con người tự đày đọa chính mình. viết về một thời hiện sinh nôn mữa ấy.viết, một cách thế nào đó, là trả thù thời gian, là vớt vác tuổi trẻ…
Đọc Lê Mai Lĩnh,
Thấy ra mình cũng là thiên tài
Sướng
Thấy ra mình cũng được cùng bàn cùng ghế với những cô tiên
Khoái
Thấy ra những cụ già đều trở lại tuổi hai mươi
Mừng
Hoan hô Lê Mai Lĩnh…
Viết về tiếng nói của một thời đại là một điều không dễ. Viết về cái xót xa của quá khứ là một nhiêu khê. Lâu ngày đọc được bài viết từ Lê Mai Lĩnh bỗng thấy cần cảm ơn một người anh. Một chiến hữu. Một người bạn mang dòng máu ấm.
Nhân tiện, cảm ơn tất cả mọi bài viết từ BẠN TA. Hy vọng những trái tim trong chúng ta đừng lạnh. Hy vọng những bàn tay chúng ta còn được nối dài và mãi còn nhau.