VÔ LƯỢNG ĐÈO BỒNG

Khi anh ngồi với bóng em
Trái tim đi lạc thơ cần hóa duyên…
Rồi anh tự hỏi với mình
Vô trung sinh hữu như hình viễn mơ

Chẳng có gì khác khi người thơ sáng tạo
Ngoài tình yêu
Viết hoài viết mãi
Hình như chưa thể gọi nhiều

Nhảy vào hố thẳm của tình yêu
Để biết nhân gian tình là gì
Gối vào trăng mà ngủ
Chẳng biết tình là chi

Khi anh ngồi với chữ không
Hốt nhiên vô lượng đèo bồng bủa vây

Leave a Comment