TRONG CĂN PHÒNG KHÉP CỬA

Thơ chưa từng đóng khung
nơi nỗi buồn thiên cổ
thơ vẫn còn mông lung
ghe chiều qua cổ độ

thơ chưa từng là một chiếc kính trong suốt
nên em cứ mặc áo màu
chữ nhiều khi lạnh buốt
em về đâu hôm nay ?

ở góc độ nào nhìn đời không góc cạnh ?
người làm thơ đa đoan cũng chỉ bình thường
anh đang ngồi nhặt nhánh
trăm lá của ngàn phương

Em hết giận anh rồi nhỉ
khi một bài thơ nói chuyện trong ngày
một ngày sẽ qua, một ngày sẽ tới
hồi ức của mai sau

người xưa cảm ơn hoa
nhờ hoa đời thêm đẹp
anh ngồi cảm ơn em
căn phòng- cánh cửa khép

Leave a Comment