ĐÁ VÀNG

Mắt nhìn vào hướng thinh không
Thấy ra sương đọng những dòng lưu li
Phấn hoa ngưng
Bóng một người
Thánh tâm bát nhã
Môi cười
Hoa Nghiêm

Thơ như
Gầy cuộc hóa duyên
Ngỡ như chữ rót về riêng một người
Trái tim không chỗ tham cầu
Đành cam kiếp kiếp mai sau nợ nàng

Biết ra hai chữ “đá vàng “
Lại từ xuyên suốt dặm ngàn mà nên

Leave a Comment