NỐI DÀI

Cái thói quen ngồi uống cà phê và nhìn ra hướng mặt trời đã bị thay thế.
Mặt trời lên ở phía sau lưng
Cây dâu tằm dưới sân và
Mái nhà người trước mặt

Thật nhiều điều đã mất đi
Hay vẫn còn lại ?
Tôi không biết

Dù gì
Tôi phải đổi thay
Dù gì
Bên dòng sông Rắn là con đường quanh co
Dù gì
Bên cạnh những bài thơ
Là những tâm tình lang toả
Dù gì
Không phải tri thức mỗi ngày định hình cho sự việc
Mà là
Gió đẩy đò trôi

Hãy cho tôi còn tơ tưởng về em
Không cần biết Đông Tây Nam Bắc
Không cần biết thời gian khuya khoắc
Không cần biết mùa Xuân hay mùa Hạ đã qua rồi
Không cần biết tháng ngày từng phút êm trôi…

Gắng lên nửa bước, anh
Cho chạm bờ môi em…
Đôi mắt em rất huyền
Bài thơ anh, ngộp thở

Leave a Comment