Khi khoảng cách đã không còn khoảng cách
Khi thời gian đơn giản, chỉ thời gian
Thời thiên thu còn mãi nhánh mai vàng
Là hạnh phúc cho mùa xuân phía trước
Tiếc những bài thơ không làm sao chở được
Khi lòng là biển ý là trăng
Tiếc những bài thơ chỉ rung lên nhịp thở
Từ một căn phòng và cái muốn mông mênh
Khi một người tù cùng tâm tưởng lênh đênh
Sai với đúng đâu là điều giới hạn
Nàng vĩnh viễn ta với lòng tán Thán
Là muôn xưa từng có buổi bên nhau
Khi nụ cười không bởi chậm và mau
Sẽ nở với thiên thu tình lãng đãng
Không dám ước chỗ tròn đầy viên mãn
Hơn một lần đã thâm tạ trần gian