VIẾT GỞI THỜI KHÔNG

Tôi thích viết, dù viết chỉ là viết thôi; viết về thân phận ngục tù trong một xã hội không có lối thoát, viết về thân phận lưu vong hay không còn nữa cái thân phận đầy chua chát nầy.Viết như một giải tỏa tâm thức, viết như một thứ tìm lại chính mình sau khi đã mất đi, viết như một thói quen.
Tôi đang ngồi với vô hạn thi ca, với sương khói thi ca, với ngàn thu hội tụ, với mênh mông biển rộng sông dài. Tôi đang ngồi cùng bạn hay tôi đang ngồi với riêng tôi ? Với bạn. Bạn có thể không tin, nhưng nó là sự thật. Tôi đang ngồi với bằng hữu vô diện, tôi đang ngồi thâu nhận những cảm nghĩ vô thanh.
Thơ là gì ? Hình thái của thơ là gì ?
Thơ hình thành từ rung cảm của chính mình đến tha nhân và vũ trụ. Thơ rực lửa hay thơ chỉ là con sóng nhỏ lăng tăng…Thơ cũng có thể có không do một rung cảm nào hết, nhưng bởi có thể nắm bắt được hình thể của thơ và tâm thái của thơ, nên thơ có thể có được từ những người máy; những thợ thơ, những người làm thơ theo đơn đặt hàng; thơ như một công cụ tuyên truyền trong một xã hội mà thơ được viết ra từ một chỉ thị nào đó…Hôm nay, thơ còn đi xa hơn. Thơ đã có thể hình thành từ những óc điện, từ AI… Phân biệt được ? Không thể. Chúng ta không thể làm gì khác hơn là chấp nhận. Nói cho cùng, cũng chỉ là-Trời thơ bao la.
Hình thức của thơ từ một chữ một câu hay rất nhiều chữ trong một câu.thơ có thể có vần, thơ cũng có thể không cần một vần điệu nào cả. Thơ …tự do, mà.
Thơ được phân đoạn, xuống giòng, nhảy…bất cứ lúc nào một cách tự do, nó là tiến trình hơn là sáng tạo.
“ thường mộng “ đả dùng lục bát biến thể dịch thơ Haiku đăng trên Da Màu mấy mươi năm về trước. Cũng rất nhiều năm về trước, chuyện lục bát tự do được viết ra là chuyện rất bình thường.
Với thơ…tự do. Mọi sáng tạo hay làm mới thi ca đã không còn nữa. Mọi đền đài chúc tụng quá độ trong thi ca, chúng ta nên dừng lại.
Mong thay.

Leave a Comment