Em – Khi Thơ Còn Lại

Thơ là anh, thơ có thể- không anh
Nhiều lúc ngồi mượn chữ vẽ nên tranh
Mượn sương khói mở khung trời bất tử

Thơ là anh, chỉ là anh không tham dự
Cuộc phân ly chỉ có ở nguyên thần
Cuộc truy tìm chỉ có ở phân thân
Thơ biến hoá vì em mà biến hoá

Thơ là anh ? hình như em thấy lạ
Thơ suối nguồn; anh, trống vỗ không kêu
Thơ trôi qua trên những tầng trời
Anh nhàn nhã với chiều, đi rất chậm

Thơ là anh, hay thơ là mùa đông ướt đẫm
Thơ làm thyền chèo suốt lối trăng sao
Anh không đi, anh không biết một phương nào
Thơ tâm sự cùng mười phương đá tảng

Thơ là anh, anh trong thơ hữu hạn
Dẫu mơ về- có đấy- cũng là không
Khi mắt nhìn cũng chỉ để chờ, trông
Bao ảo giác một ngày nên sự thật ?

Thơ là anh, anh trong thơ biến mất
Chỉ còn em lan tỏa thế gian nầy
Anh chưa từng một bước đến nơi đây
Ảo hóa hết…chỉ mình em xương thịt

Leave a Comment